HOTLINE

Ký ức về tết Trung thu xưa

16/08/2016 Ai Hue Moon Cake

Rằm tháng Tám trong tâm thức của mỗi chúng ta đều có khắc hoạ cho riêng mình những đường nét hoạ tiết đặc trưng, phối cho chúng từng gam màu duy biệt và cuối cùng là thổi hồn vào bức tranh này một hơi thở, cho nó một sự sống.

Vậy là, một cái Tết trung thu rất riêng đã thành hình, nó sống trong lòng của mỗi con người với những trải nghiệm và ký ức sâu sắc nhất, lắng đọng nhất…

Rực rỡ đèn lồng giăng phố đông,
Êm ả vầng trăng treo thiên không,
Cung Quế cổ kim soi mấy độ…
Nhân sinh nhất kiếp hưởng bao Rằm?
                                                 Â.L 15.8.2013

Tết trung thu rước đèn ông sao

Đâu hẳn chỉ có ngày Rằm tháng Tám là ánh nguyệt vàng sẽ vẹn tròn sáng tươi và rực rỡ nhất.

Đâu hẳn chỉ có mùa Thu là thời điểm có thể khơi nguồn hứng thi ca dạt dào tuyệt diệu.

Đâu hẳn chỉ có Tết Trung thu là ngày mà đứa bé nào cũng được chơi đùa, được cho quà bánh.

Ấy vậy, mà cái ngày 15 tháng 8 Âm lịch lại được ưu ái chiếm lấy một cảm tình rất lớn trong trái tim của mỗi con người Việt Nam, từ trẻ em, thanh thiếu niên, người trưởng thành đến những cụ già tóc bạc.

Hồi còn nhỏ, mỗi lần sắp tới Trung thu là tôi lại cực kỳ háo hức được ngắm nhìn, được thưởng thửc những chiếc bánh nướng thơm lừng với đủ loại hương vị chứa đựng bên trong những chiếc hộp trang trí nhiều hình ảnh vui mắt.

Gia đình Tam đại đồng đường lúc bấy giờ vẫn còn bà nội, cô chú bác và các anh chị họ, ba mẹ và chúng tôi ngồi lại quây quần trong một buổi tối cùng nhau ăn bánh Trung thu và nhấm nháp từng ngụm trà ngon.

Lồng đèn Trung thu lại càng không thể thiếu, món đồ chơi thủ công tinh tế mà bọn trẻ sẽ rất hào hứng đem ra khoe với nhau trong một buổi tưng bừng phá cỗ dưới trăng.

“Tùng dinh dinh dinh cắc tùng dinh dinh dinh
Rước vui theo trăng rồi phá cỗ linh đình
Kìa ông trăng thanh lướt trời mây bao la
Áng trăng vàng tươi càng thêm sáng sân nhà.”

Mấy câu hát trong bài Rước đèn dưới ánh trăng và hình ảnh một cô bạn tóc cắt ngắn, dáng người nhỏ bé ngân nga giai điệu này trong khi đẩy chiếc lồng đèn hình xe tải nhỏ bằng vỏ lon bia chạy tới chạy lui trước sân nhà vẫn còn nguyên vẹn trong ký ức của tôi.

Lớn hơn một chút, bức tranh Trung thu của tôi lại càng thêm điểm tô phong phú với những câu chuyện cổ tích mà người lớn kể, với vầng thơ ngông Muốn làm thằng cuội của Tản Đà, với những buổi cả nhóm bạn bè rủ nhau ra Công viên Giếng nước loay hoay xếp chữ bằng đèn cầy và nấu sáp.

Phố lồng đèn

Sau này rời quê nhà Mỹ Tho lên Sài Gòn học Đại học, tôi lại có duyên được sống ở Quận 5 – khu vực mà bạn sẽ nghĩ đến đầu tiên và khẳng định chắc chắn rằng Tết Trung thu hẳn thiếu trọn vẹn biết mấy nếu chưa bao giờ đặt chân đến đây, nếu chưa bao giờ được bách bộ ngắm Phố lồng đèn trên con đường Lương Nhữ Học, chưa bao giờ chạy xuyên qua khu Hải Thượng Lãn Ông để thấy hết sự quy mô hoành tráng, hít thở chung một bầu không khí náo nhiệt của những dãy cửa hàng lớn chuyên cung cấp vật phẩm trang trí theo mùa hay hội hè, lễ tết.

Hãy chạy thật chậm thôi nhé, bạn sẽ thấy được cơ man những chiếc lồng đèn vải đỏ rất to theo đúng văn hoá của người Việt gốc Hoa, thích hợp để trang trí hai bên cổng nhà hay trước sân, những chiếc lồng đèn quả trám thanh nhã gợi nhớ đến hình ảnh phố cổ Hội An hay những mẫu lồng đèn truyền thống tinh tế làm bằng giấy kính màu sắc sặc sỡ, trên vẽ họa tiết màu nước, khung bằng nan tre, tạo hình những chú bươm bướm, gà trống, thỏ ngọc, ông sao… xinh xắn.

Và hơn hết, là ấn tượng đặc biệt sâu sắc với các xưởng bánh trung thu truyền thống lâu đời với các nghệ nhân tâm huyết cao tuổi, thành quả của họ là từng khay bánh nướng vàng nâu óng ả lưu giữ trọn vẹn tinh tuý truyền thống của phong vị Tết Trung thu từ xa xưa.

Càng lớn, chúng ta lại càng hiếm hoi có dịp đoàn viên cùng nhau, bạn bè, người thân và thậm chí là gia đình cũng chưa hẳn thường xuyên được hưởng niềm vui sum họp trọn vẹn, ai nấy đều phải chia sẻ chính mình trong rất nhiều cuộc vui, hội hè, họp mặt…

Bánh trung thu

Vậy nên khao khát cho những gì tốt đẹp nhất, viên mãn nhất được gửi gắm vào mảnh trăng vàng óng ả kiêu hãnh thả mình bồng bềnh trên nền trời kia thăm thẳm.

Chợt nhớ đến Tróc Nguyệt Đài của Lý Bạch, một chút cảm khái cho vị Thi tiên vớt trăng đáy nước và bài thơ Thuỷ điệu ca đầu – Trung thu của Tô Đông Pha về sau được phổ nhạc, lại muốn ngân nga mấy câu:

“Người có buồn, vui, ly, hợp
Trăng có tỏ, mờ, tròn, khuyết
Tự cổ vẹn toàn đâu
Chỉ nguyện người trường cửu
Ngàn dặm dưới trăng thâu…”

Thanh Hoa

Tags: , ,